Tâm của ta không tồn tại như một thực thể cứng chãi,
Nhưng nó rất năng động.
Hãy ra hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác,
Mà không cần nỗ lực.
Hãy kiểm tra điều đó.
Tâm trí thì vốn trống rỗng,
Và những gì phát sinh từ tâm trí thì như thế.
Nghĩa là suy nghĩ cũng trống rỗng.
Nhưng khi ta không nhận ra điều này,
Thì ta tin rằng suy nghĩ của mình là thật và đúng.
Khi ta tin như thế,
Còn có thể được gọi là ta bị kẹt vào tính hai mặt,
Có nghĩa là nhị nguyên.
Khi ta đang trải nghiệm nhị nguyên,
Thì một điều hiển nhiên là ta sẽ nói và hành động để đại diện cho những suy nghĩ của mình.
Những suy nghĩ không thật,
Không đúng.
Những suy nghĩ,
Lời nói và hành động có tính chất nhị nguyên này trồng chất lên nhau.
Từ đó sinh ra tất cả các loại phân chia và rào trắng.
Những khái niệm như là bản thân và người khác,
Của tôi,
Của chúng ta,
Đều từ đó được tạo ra.
Từ đó hàng rào phòng ngự cũng được xây dựng để bảo vệ những khái niệm sinh ra từ nhị nguyên đó.
Tâm trí trở nên hỗn loạn và những cảm xúc tiêu cực sẽ bùng phát.
Có nhiều điều khó chịu,
Thậm chí đau đớn bên trong và bên ngoài có thể xảy ra.
Những hình ảnh ác mộng này là kết quả của những đợt sống liên tiếp dồn dập.
Về những bịa đặt và lửa dối được kết nối với một niềm tin về bạc ngã,
Hay còn gọi là cái tôi.
Tất cả những điều này đều xuất phát từ tâm trí chống rỗng.
Không một thành phần nào của điều này có cơ sở trong thực tế.
Tuy nhiên,
Khi tâm trí chống rỗng không được hiểu,
Những hình ảnh ác mộng dường như có thật và được trải nghiệm theo những cách rất thực tế.
Khi tâm trí ta tạo ra tiêu cực và ta phóng chiếu điều này ra môi trường bên ngoài,
Nó sẽ ảnh hưởng xấu đến xung quanh và sẽ quay trở lại với ta.
Sự tiêu cực mà ta nhận được từ môi trường bên ngoài lại kích thích cho sự tiêu cực bên trong ta tăng trưởng nhiều hơn.
Cứ thế,
Các xung động tiêu cực tiếp tục được phóng chiếu ra và kéo theo nhiều tiêu cực hơn nữa quay trở lại.
Thế là ta luôn gánh chịu hậu quả của những lửa dối trong tâm trí nhị nguyên của ta.
Nếu thật sự muốn chấm dứt tính hai mặt và những lửa dối của nó một lần và mãi mãi,
Thì điều cần thiết là phải khám phá ra được bản chất của tâm trí ta.
Hãy nhìn vào tâm trí,
Hãy đi đến kết luận cuối cùng.
Vì lý do này,
Trong thời cổ xưa,
Các đạo sư Do Chen đã nói với các học trò của mình là hãy ra ngoài đi,
Hãy tìm kiếm tâm trí của bạn và hãy mang nó trở lại đây.
Các bậc thầy đã gửi học trò của họ ra ngoài xã hội,
Tới các vùng hoang dã trong vài ngày hoặc vài tuần hoặc thậm chí lâu nhất là một tháng để tìm kiếm tâm trí của họ.
Sau đó,
Một khi họ phát hiện ra tâm trí của mình,
Các học trò sẽ quay lại với thầy của họ và nói những gì họ đã tìm thấy.
Bài tập thực hành kiểu như thế này nó cũng tương tự như là một công án thiền.
Vậy thì bạn hãy thử nhìn vào tâm trí của bạn,
Thử tìm kiếm và khám phá bản chất của nó.
Bạn sẽ thấy giải pháp.
Đây là những gì bạn cần làm chấm dứt vĩnh viễn,
Tính nhị nguyên của tâm trí.
Những gì Lý chuẩn bị hướng dẫn sau đây sẽ là nền tảng để các bạn tiếp tục tự thực hành trong quá trình tìm hiểu về tâm trí của mình.
Hãy cho phép cơ thể tự nhiên và thoải mái.
Bạn cần có sự tỉnh táo vừa đủ,
Không trễ nảy bệ rạc,
Nhưng cũng không quá nghiêm trọng,
Căng thẳng,
Gợi ép hay là phải chịu được một cái gì.
Lý tạm gọi đây là trạng thái tỉnh táo vui vẻ,
Đây không phải là tỉnh táo tập trung căng thẳng,
Tỉnh táo vui vẻ.
Bài thực tập này dùng hàng ngày để cho mình có sự đón nhận vô tư và cởi mở với mọi tình huống mà không bị giới hạn nào.
Cần nhận ra rằng sự cởi mở chính là sân chơi của cảm xúc để liên hệ phải giả tạp,
Thao túng hay tính toán.
Sự cởi mở này không chỉ trong lúc các bạn đang làm trạng thái này được duy trì ngay cả khi bài tập đã kết thúc,
Ngay cả khi các bạn vẫn sinh hoạt đường này.
Ta nên trải nghiệm mọi thứ một cách trọn vẹn mà không thua mình.
Sự thực tập này sẽ giải phóng rất nhiều năng lượng,
Sức lập đã bị vón lại để cố bảo vệ các định kiến bên trong bạn.
Những định kiến này được tạo nên từ quá trình ta từng chối cho mình được trải nghiệm trực tiếp cuộc sống hàng ngày.
Thả lỏng cơ thể,
Thả lỏng cơ mặt,
Thả lỏng tâm trí,
Cởi mở.
Việc ta hiện diện ngay lúc này ban đầu có thể sẽ kích hoạt nỗi sợ nào đó,
Nhưng khi ta trào đói cảm giác sợ hãi này với sự cởi mở toàn vẹn,
Ta xuyên qua được những rào cảm đã được lập nên từ thói quen đối phó với cảm xúc.
Hãy làm quen với sự cởi mở cơ thể,
Tinh thần và tâm hồn mình trọn vẹn,
Ngay cả đôi mắt của bạn cũng vậy,
Để cho ánh nhìn được mềm lặng,
Được lan tỏa,
Được mở rộng.
Thương giãn,
Tỉnh táo và thương giãn,
Cho mình được mở ra với sự đơn giản,
Tinh khiết và tâm trí giản dị nhất.
Đây là một sự thực tập rất hiệu quả,
Để ta có thể gỡ bỏ mặt nạ,
Gỡ bỏ sự tự vệ vốn có của mình.
Đừng phân chia sự nhận biết và cái được nhận biết.
Cũng đừng như con mèo đang rừng một con chuột.
Mục tiêu của bài thực tập này không phải để đắm chìm vào bản thân,
Cũng không phải để tách biệt với thế giới,
Tách biệt với cảm xúc,
Tách biệt với suy nghĩ.
Sự thực tập này không căng thẳng,
Không chiều tượng,
Không đăng chiêng hay có gì để suy tư.
Không gian tĩnh lặng nguyên sơ,
Nơi mà mọi cảm xúc,
Suy nghĩ đang nhảy nhót,
Là nền tảng của cái đang là,
Sự khởi đầu và cũng là kết thúc của mọi nỗi hoang mang.
Không gian nguyên sơ tĩnh lặng này,
Nơi mà cảm xúc và suy nghĩ đang nhảy nhót xuất hiện,
Nó không có ý kiến nào cả,
Về cái gì là nết bàn,
Cái gì không phải là nết bàn.
Nền tảng hiện ngữ thuần khiết này,
Tánh biết thuần khiết,
Là khởi nguồn,
Nơi mọi hiện tượng,
Suy nghĩ,
Hình ảnh,
Không gian này,
Gọi là mẹ vĩ đại,
Là nơi hoài thai của mọi tiềm năng,
Nơi mọi thứ xuất hiện rồi tan biến,
Một cách hoàn hảo tự nhiên,
Hoàn toàn nỗ hứng,
Suy nghĩ,
Những hình ảnh bạn đang nhìn thấy,
Phố phường,
Xe cổ,
Tường,
Đồ đạc,
Quạt,
Bất cứ thứ gì,
Chuyển biến liên tục,
Mọi mặt của hiện tượng đều trong trèo và linh hoạt,
Cả vũ trụ này mở toan,
Và không có rào cạt,
Mọi thứ đều đang dựa vào nhau mà biến hóa,
Không còn bên trong hay bên ngoài,
Có gió,
Có suy nghĩ,
Có cảm xúc,
Có đèn màu,
Có cảm giác trên cơ thể,
Có hình ảnh,
Không gian,
Mở toan,
Đón nhận là nền tảng của tất cả các hiện tượng,
Hãy nhìn mọi thứ,
Trần trụi,
Trong trẻo,
Không có định kiến,
Không có thêm nhãn mát gì,
Không có ô nhiễm,
Không có cái gì để đạt được,
Hay để nhận ra,
Mở,
Thả,
Đang là,
Các hiện tượng,
Tự nó xuất hiện,
Rất tự nhiên,
Cả bên trong và bên ngoài mình,
Trong tâm trí và bên ngoài mình,
Trong tâm trí và bên ngoài cơ thể,
Tự nhiên hiện diện,
Trong tánh biết vượt thời gian,
Mọi thứ đều hoàn hảo,
Tự nhiên,
Như chúng là,
Mọi hiện tượng,
Suy nghĩ,
Hình ảnh,
Xuất hiện một cách độc đáo,
Theo cách của nó,
Là một phần của những nhịp điệu,
Đang liên tục đổi thay,
Những nhịp điệu này,
Thật sinh độc,
Đầy ý nghĩa và ấn tượng trong từng khoảnh khắc,
Vậy nhưng,
Mình không cần phải bám vào những ý nghĩa đó,
Hay ở đây trong từng khoảnh khắc mà chúng hiện diện,
Như cơn gió thoảng qua,
Mình biết ngay lúc đó,
Có gió mát,
Gió qua rồi mình không phải tìm nó nữa,
Không phải phân tích,
Không phải chạy theo,
Rồi có suy nghĩ hụt lên,
Để cho suy nghĩ hụt lên,
Rồi nó biến mất,
Đây là vũ điệu của các yếu tố,
Trong đó,
Vật chất là biểu tượng của năng lượng,
Năng lượng là biểu tượng của sự chống rỗng,
Ta là biểu tượng của Niết Bàn,
Không có bất cứ nỗ lực,
Hay sự thực tập nào,
Sự tự do và Niết Bàn đã ở ngay đây,
Bài thực hành chính là nhịp sống mỗi ngày,
Ta không cần phải cư xử hay hành động theo cung tách đặc biệt nào,
Hay cố gắng tìm cách đạt được cái gì ngoài mình,
Hơn mình,
Khác mình,
Không nên có cảm giác về một sự mong ngóng,
Nỗ lực,
Hay kiếm tìm một mục tiêu trói lọi,
Hay một trạng thái siêu việt nào đó,
Khi cố tìm kiếm như vậy,
Thì lại càng đang khiến ta kẹt vào các điều kiện,
Làm cho sự thâm thoáng cởi mở của mình bị tóc nghẽn,
Bị rào càng,
Đừng nghĩ rằng ta là kẻ vô giá trị,
Ta tự nhiên đã tự do,
Không có lập trình,
Bản chất của ta là giáp ngộ,
Là Niết Bàn,
Là không thiếu gì,
Khi ta làm bài tập này cần thấy nó thật tự nhiên và hiền hòa như hơi thở,
Như ăn uống,
Đừng biến nó thành nghi thức đặc biệt hay nghiêm trọng nào đó.
Sự thực tập này là để hóa giải mọi nỗ lực,
Mục tiêu,
Mọi sứ,
Thực hành,
Luyện tập,
Và sự phân chia giữa tự do và không tự do.
Sự thực tập này luôn tự nó đã hoàn chỉnh.
Bạn không cần phải chỉnh sửa gì thêm về bản thân mình.
Bất cứ cái gì khởi lên lúc này đơn giản là trò chơi của tâm trí.
Nên làm gì có sự thực hành nào là không tốt,
Không cần phải nhận xét,
Suy nghĩ hành là xấu hay là tốt.
Vì thế chỉ cần đơn giản là ở đây trong trạng thái đang là.
Không cần phải tự nhắc nhở bản thân mình đang thiền đấy nhé.
Sự thực hành này là không có nỗ lực,
Không có ý định kiểm soát hay gợm ép,
Không có mục đích phải trở nên bình an hay tĩnh lặng.
Nếu thấy mình đang tự làm khó bản thân,
Hãy dừng lại,
Nghỉ ngơi,
Rồi bắt đầu lại.
Trong trạng thái đang là này,
Khi thấy mình có những trải nghiệm thú vị,
Đặc biệt nào đó,
Hãy đừng cho nó là quan trọng.
Đừng suy nghĩ,
Phân tích các trải nghiệm,
Bởi đó lại chính là sự mất tập trung.
Đừng cố phải có lại những trải nghiệm đó,
Vì làm như thế là lại cố bóp méo sự tự nhiên của tâm trí,
Hay cứ để nó tự nhiên.
Mọi hiện tượng đều mới mẻ,
Tươi mới,
Độc đáo,
Và không thuộc về quá khứ hay tương lai.
Chúng được trải nghiệm trong sự phi thời gian.
Những phát hiện,
Sự nhận ra,
Và cảm hứng liên tục đến trong lúc thực hành là cái sáng suốt của ta đang được hiển lộ.
Hãy nhìn mọi thứ trong cuộc sống hàng ngày,
Như hình ảnh từ ống kính bạc hoa,
Những trải nghiệm liên tục biến đổi đến từ bản chất chống rỗng.
Mọi thứ trong tự nhiên chuyển động,
Nhảy muốn theo sự chuyển biến của vũ trụ.
Vì thế,
Hãy cởi mở,
Tự nhiên,
Ngẫu hứng,
Đón nhận và học từ mọi thứ.
Khi ta cởi mở,
Tự nhiên,
Thả lòng,
Trạng thái cởi mở này sẽ cho ta thấy được những gì ta cưỡng lại,
Những gì làm ta khó chịu.
Khi thực hành,
Ta sẽ thấy được những ảo tường về quá khứ,
Hiện tại,
Tương lai.
Trải nghiệm của ta trở thành chuỗi liên tục của thực tại.
Quá khứ chỉ là những ký ức chấp vá,
Không đáng tin cảnh đang cố ám ảnh thực tại.
Tương lai chỉ là sự phóng chiếu của những khái niệm mà ta đang cố nắm giữ lúc này.
Trong khi đó,
Hiện tại này,
Những hiện tượng đang xảy ra ngay lúc này luôn biến mất ngay khi ta cố nắm giữ.
Thế thì sao ta lại cố thiết lập một cái gì vững chãi?
Hãy giải phóng mình khỏi ký ức từ quá khứ hay giả định về tương lai.
Mỗi khoảnh khắc thực hành là một sự độc đáo và đầy sáng tạo.
Trong khoảnh khắc như thế,
Ta không thể phán xách mình dựa trên trải nghiệm trong quá khứ,
Những lý thuyết khô cứng hay khái niệm trống rỗng.
Cứ ở với hiện tại bây giờ,
Với khoảnh khắc này,
Với toàn thể của mình.
Không có sự phấn khích,
Không có sự nhàm tráng.
Đó là nhiết bàn.