Ở lại với cái sự nhận biết,
Không lời,
Đang chứng kiến,
Nghe,
Đang thấy mọi sự kiện,
Mọi hiện tưởng bên trong và bên ngoài của mình Chủ động ở trong trạng thái đó,
Tỉnh táo,
Vui vẻ,
Lặng lẽ Nếu như xuất hiện các suy nghĩ,
Hãy biết là mình vừa có suy nghĩ Đừng cộng hưởng với chúng,
Không hùa theo,
Không phân tích,
Không nghiên cứu Giống như là cái lá vàng rơi,
Các bạn biết nhưng các bạn không cần phải nhìn thật kỹ xem là lá này là lá gì Cũng không cần phải để ý,
Tìm kiếm,
Xem,
Dình xem lúc nào thì lá rơi,
Lúc nào thì có suy nghĩ nổi lên Hãy ở đây thanh thang,
Thả lòng,
Mở rộng tầm nhìn Thả lòng cơ thể Để ý xem là có đang tập trung vào giữa hai lòng mày hay không Thì thả lòng khu vực đó ra Mềm bụng Có một sự khác nhau rất là lớn giữa cái việc mình thả lòng,
Tĩnh lặng trong một trạng thái vui vẻ,
Hồn nhiên,
Đầy sức sống Nó khác biệt với trạng thái mà mình tâm nín,
Chịu đựng,
Tập trung,
Căng thẳng,
Ưu tịch,
Khô khan Và cái cách nhanh nhất để kiểm tra xem là mình đang ở trạng thái nào là nở nụ cười,
Thả lòng cơ thể nở nụ cười Nếu mà cái gương mặt của mình nó cười rất là dễ dàng,
Nó ở trạng thái tươi,
Tươi mới,
Thoáng đẵng Khi chúng ta thực hành,
Tỉnh biết,
Cho phép các hiện tượng,
Các cảm xúc đến và tự nó làm việc của nó Sau rất nhiều lần như vậy,
Dần dần chúng ta có một trực nghiệm,
Một cái nhận thức rất rõ ràng về cái tính vô thường,
Vô ngã của bất cứ trải nghiệm nào Vô thường nghĩa là nó không ở đó mãi,
Mà nó sinh ra rồi lại diệt đi Khi chúng ta tinh tế,
Để ý và cho phép,
Những cái cảm xúc chúng ta tưởng rằng trước đây do người này người kia gây ra,
Làm cho mình khổ Đều vô ngã,
Nó không đến từ ngoại cảnh,
Nó không lệ thuộc vào ngoại cảnh Nó cũng không phải do mình tạo ra,
Cũng không do người khác tạo ra Chúng là những cái sự tương tác ngẫu nhiên,
Tự nhiên và chúng làm việc của chúng Nhận ra tiến trình mà các cái trải nghiệm này,
Các cái cảm xúc này được hình thành,
Bị mắc kẹt lại hoặc được giải phóng Khi một hiện tượng khởi lên,
Ta có thể ngăn cản chúng không được xuất hiện Bằng cách gồng lên,
Cứng cơ thể lại,
Như là để cưỡng lại những cái trải nghiệm ta đang có Một cái cơ chế rất là tự nhiên dẫn đến việc chúng ta không được trải nghiệm những cái trải nghiệm như nó là Khi mình đang thấy một dòng năng lượng có thể gọi là buồn,
Có thể gọi là vui,
Có thể là tính dục,
Hay có thể gọi là ghen tị Chúng là những cái dòng năng lượng đang ồ ạt đến,
Đúng không?
Hoặc là đang lăn tăn đến Khi những năng lượng này xuất hiện,
Thói quen của tâm trí lập tức đưa ra các cái bình luận Sẽ chuyển sự chú ý,
Gật gù,
Lính nghe cái lời bình luận trong tâm trí Nói một cách nó dễ hiểu hơn,
Ví dụ như bạn đang đưa tay vào nước nóng Khi mà cảm nhận dòng nước nóng đó thì ngay lập tức trong tâm trí của bạn sẽ nói là Nước gì mà nóng thế?
Tùy thuộc vào việc các bạn lệ thuộc vào tâm trí đến đâu và tâm trí nói gì với mình Mà cái nước nóng đó nó sẽ trở nên khó chịu hay là thích thú hay là đau khổ hay mang lại bất bình Có nghĩa là cái dòng năng lượng nó không được trải nghiệm như nó là nữa Với những người mà không còn bị lừa bởi tâm trí,
Không còn bị đuổi theo hay là bị lệ thuộc vào những lời bình luận Nếu như tay ta để vào vói nước nóng,
Tâm trí khởi lên cái dòng suy nghĩ Ta vẫn có thể cảm nhận được dòng nước nóng như nó là mà không có bị bóp méo cái trải nghiệm Những cái dòng bình luận của tâm trí thực ra nó cũng là các luồng năng lượng Nhưng mà rất nhiều người tin vào cái dòng năng lượng của suy nghĩ Hơn là năng lượng của trải nghiệm,
Của cảm xúc hay là của thân thể Trong những cái hoạt động hàng ngày,
Những cái kinh nghiệm sống hàng ngày Thì ta thường không muốn tin vào thứ ta thấy hay là ta cảm hay là ta đang trải nghiệm Mà ta thích tin vào suy nghĩ hơn Đó là lý do vì sao mà thân và tâm không là một,
Rồi thấy mình mâu thuẫn Rất nhiều người đa số là sẽ bị cái trải nghiệm nó không được trọn vẹn Vì họ tin vào cái trải nghiệm gọi là suy nghĩ Mở rộng và thả lòng Thì năng lượng đặt tên là suy nghĩ hay là năng lượng đặt tên là cảm xúc gì đấy Hoặc là khó chịu đau đớn ở đâu đấy Khi chúng ta không còn bị lệ thuộc vào ngôn từ,
Vào tên gọi Thì các dòng suy nghĩ nó cũng dần tan biến Khi mà ta đã mở,
Thả và đón nhận trung thực Trong veo là một với cái trải nghiệm Với các cái năng lượng,
Các cái luồng năng lượng khác nhau Ta rất là thuần thuộc Năng lượng buồn mình thuần thuộc Khổ mình thuần thuộc Giận hờn mình thuần thuộc Thuần thuộc ở đây có nghĩa là Không thấy phải trốn tránh,
Không thấy phải kháng cự Không thấy phải phán xét Không thấy mắt bình tĩnh Không thấy run sợ hoảng loạn trước những cảm giác hay cảm xúc Hay là suy nghĩ Ta ngang ngày càng mở,
Không còn phân biệt Ngày càng chạm vào cái nhận thức không lời Và khi mọi thứ được trải nghiệm trọn vẹt Không có bị ngắt quãng Không bị bóp méo Thì ta thấy không còn có cái sự khác biệt Tên gọi là giác quan gì,
Giác quan gì,
Cảm giác gì,
Cảm giác gì Vậy thì từ chỗ ta né tránh hoảng sợ Sang quan sát,
Tỉnh biết,
Tinh tế,
Thuần thuộc Thì trở nên vô tử và ngây thơ Hãy thực nghiệm thử Bạn có thể bất tình lình làm cái gì đó lên cơ thể của mình Và quan sát xem cách nó hồi đáp phản ứng Hử nghiệm 2 cái xu hướng mà Ly vừa chia sẻ Một cái là chạy theo phân tích Hoặc là nghe theo cái lời bình luận Hoặc là co cụ lại Gồng cứng người lại Và một xu hướng khác là Thả lỏng,
Cho phép Và không còn đặt tên Không còn thì thầm nữa Nếu mà vẫn có lời thì thầm thì biết vậy thôi Cái trạng thái và thư thái thanh thang,
Hạ lòng Cả trong tâm trí,
Trên gương mặt,
Cơ thể,
Nụ cười,
Ánh mắt Trong cuộc sống hàng ngày Chúng ta có thể lái xe Đi chợ nấu cơm,
Chơi với con Chọn chuyện với người yêu Đi làm,
Tiếp khách Đọc tin tức Và để ý xem cái cơ chế mà co thắt,
Gồng cứng Níu giữ Của mình Và khi mà ta càng làm quen với cái sự thả lỏng mở Càng ngày càng làm quen với cái nhận biết không lời Thì càng ngày ta sẽ càng tinh tế hơn Nhận ra được rất rõ ràng Những cái khoảnh khắc mà mình đang chối bỏ trải nghiệm Những khoảnh khắc mà mình đang níu giữ vào Neo đậu vào một cái niềm tin nào đó Ta sẽ thấy là khi mà mình cho phép Và thả lỏng Trong tỉnh biết Thì không còn cái cảm giác chia cách Đây là mình,
Kia là trải nghiệm Còn khi mà các trải nghiệm bị nhăn cản Cái dòng chảy nó bị mình cắt lại Ngắt quãng ra Thì mình sẽ thấy là nó biến tướng đi thành nhiều dạng khác nhau Cái nôn na là nó thể hiện ra Từ năng lượng nó thể hiện ra thành vật chất Khi mà nó bị tịch tụ lại và không có được thông thoáng nữa Ú bệnh Những hành động,
Những lời nói gây tổn thương cho mình,
Cho người khác Khi mà ta càng thực hành Ta càng ngày càng khám phá cái năng lượng đang kẹt Cái xu hướng làm đông cứng các dòng chảy năng lượng lại Càng phát hiện ra những cái níu giữ,
Vón cục đó Ở những cái dạng tinh tế hơn,
Tinh tế hơn nữa Như vậy thì khi ta thực hành tỉnh biết Không chỉ quan tâm hay là thích thú Hay là chủ động đưa mình vào những cái trong chẻo,
Trong veo,
Khoáng đã Mà bất cứ cái gì nó mờ đục hay là cứng rắn Nó khởi lên,
Nó kẹt lại Đó cũng là cái mà ta cần tỉnh biết và cần cho phép