Chọn cho mình một tư thế,
Có thể đi lại trong phòng cũng được,
Đi lại ở bất cứ đâu cũng được,
Đứng hoặc ngồi đều được.
Chúng ta có thể chọn nhắm mắt hoặc mở mắt tùy ý,
Để ý nhận biết tư thế này,
Nhận biết về sự hiện diện của cơ thể.
Thả lòng,
Cho phép,
Cho phép mọi suy nghĩ,
Hình ảnh được khởi lên.
Cho phép mọi suy nghĩ,
Hình ảnh,
Cảm xúc được đến tự nhiên.
Các bạn sẽ thấy chúng vận hành,
Chúng đến mà không cần sự kiểm soát của mình.
Chúng ta không phải làm gì cả,
Để ý xem hơi thở của mình đang diễn ra rất tự nhiên.
Mình không hề điều khiển,
Hay phải nỗ lực,
Hơi thở đó nó tự động vận hành.
Để ý xem nhịp tim đập cũng như vậy,
Mọi thứ tự vận hành,
Không hề có sự kiểm soát hay chủ ý của mình.
Những giác quan mà chúng ta nhờ đó đang cảm nhận được âm thanh này,
Tiếng động này,
Nóng,
Lạnh,
Dễ chịu hay khó chịu.
Chúng tự vận hành,
Không có sự can thiệp của mình.
Hãy để ý,
Hãy chiêm nghiệm xem có đúng vậy không.
Giờ ta hãy tìm xem ta đâu.
Các bạn sẽ thấy mọi thứ,
Từ suy nghĩ đến cảm xúc,
Âm thanh,
Hình ảnh,
Bất cứ thứ gì khởi lên đều tự ra đi theo ý muốn của chúng.
Hãy để ý là mình không đang trong trạng thái chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra.
Chúng ta cũng không ở trong trạng thái phải trú tâm,
Neo giữ một hình ảnh hay một cảm giác nào.
Nếu bạn đang mở mắt thì hãy để cho ánh mắt được mềm lại và tỏa rộng khắp.
Sự rộng khắp này không phải do mình nỗ lực nhìn từ trái sang phải,
Mà do ánh mắt của mình mềm lại và biên độ nhìn của mình được trải rộng,
Nhìn xa xăm.
Còn nếu bạn đang nhắm mắt thì cũng như vậy,
Vẫn là nhìn xa xăm như thế.
Bạn thử đặt câu hỏi,
Ta là ai?
Ta ở đâu?
Nếu có hình ảnh hoặc câu trả lời xuất hiện,
Ai đang nghe,
Đang thấy những hình ảnh,
Những câu trả lời đó?
Nhận biết sự hiện diện hoàn toàn này.
Tìm hiểu xem sự hiện diện này,
Cái cảm giác như là nó có ở một chỗ nào cụ thể hay không?
Hướng sự chú ý đến đỉnh đầu của mình.
Lập tức ta sẽ thấy sự chú ý này được hướng đến đỉnh đầu.
Có một cảm giác mà bạn biết rằng đó là đỉnh đầu.
Giờ thử hướng sự chú ý đến ngón chân.
Bạn sẽ chú ý được ngay,
Hướng ngay được sự chú ý đến đó.
Hướng sự chú ý đến một người thân nào đó của mình.
Có thể sẽ hiện ra hình ảnh của một người thân nào đó hoặc cảm giác nào đó nhắc về người thân của bạn.
Nếu bây giờ đang có suy nghĩ hoặc hình ảnh gì nổi lên,
Bạn hoàn toàn có thể chú ý vào nó hoặc kệ nó.
Nhưng bạn luôn biết khi có một thứ xuất hiện,
Khi có một hiện tượng xuất hiện trong nội tâm của bạn.
Hướng sự chú ý vào sự chú ý.
Hướng cái nhận biết của mình vào lại chính cái sự nhận biết.
Chúng ta sẽ thấy điều đấy là không thể.
Chúng ta có thể chú ý được bất cứ thứ gì từ suy nghĩ,
Hình ảnh,
Âm thanh,
Giác quan.
Nhưng khi hướng sự chú ý quay lại về sự chú ý,
Lúc này chúng ta bị thất lạc.
Ồ,
Thế hướng vào đâu bây giờ?
Nếu có một đứa trẻ rất tinh nghịch muốn giấu một thứ gì đó để bạn không tìm được,
Ví dụ như cặp kính nhằng hạn đi,
Thì nên giấu ở đâu?
Cái người mà đi tìm kiếm,
Họ sẽ thường tìm ở đâu?
Họ sẽ tìm hướng ra bên ngoài,
Đúng không ạ?
Tìm ở góc nhà,
Phòng ngủ,
Ở người A,
Người B,
Ở trên cao,
Ở dưới thấp,
Trong túi quần,
Trong túi áo.
Vậy thì giấu cái kính ở đâu là sẽ khó tìm ra nhất.
Vậy,
Các bạn thử tìm mình xem.
Ta đâu?
Ta đâu nhỉ?
Tìm xem nào.
Có phải cái tay,
Cái chân này không này?
Có phải cái cơ thể này không này?
Có phải là những hình ảnh,
Những suy nghĩ này không?
Cơ thể này trải qua 20 năm,
30 năm,
Thậm chí từng năm một hay từng ngày một,
Cơ thể này của chúng ta liên tục là những con người mới,
Là cơ thể mới.
Vậy thì ta có phải cái cơ thể này không?
Ta có phải là thứ sinh ra rồi mất đi,
Đến rồi lại đi,
Hướng sự chú ý vào sự chú ý,
Hướng sự nhận biết quay lại sự nhận biết?
Không có chỗ nào để hướng cả.
Như khoảng trống,
Cái khoảng trống đó hãy hướng vào khoảng trống.
Ở đâu cũng là khoảng trống,
Hướng vào đâu bây giờ?
Trong khoảng trống này xuất hiện âm thanh nào đó,
Hay là tiếng động gì đó,
Cái âm thanh này xuất hiện rồi lại biến mất.
Giống như là một cái ghế xuất hiện trong căn phòng,
Và rồi cái ghế đó được bê ra.
Nhưng căn phòng thì luôn ở đó,
Căn trống thì khoảng trống vẫn luôn ở đấy,
Dù là cái ghế nó đã được bê ra.
Bạn có thể cử động tay chân,
Thay đổi tư thế nếu thấy mỏi,
Đứng lên nếu thấy buồn ngủ.
Ta đâu?
Ta đâu nhỉ?
Nếu có một âm thanh,
Hình ảnh xuất hiện,
Thông báo đây,
Ta đây,
Ta là cái cơ thể này,
Ta là cái cảm giác này này,
Xem cái âm thanh này,
Cái hình ảnh này,
Cái cảm giác này,
Nó là thứ được chứng kiến,
Và nó đến rồi đi.
Vậy những thứ đó có phải mình không?
Đừng để bị cuốn vào suy nghĩ,
Hay hình ảnh,
Hay âm thanh.
Không cần phải phân tích,
Không cần phải thấu hiểu tại sao lại có âm thanh này,
Tại sao có hình ảnh này.
Nếu bạn lỡ để bị cuốn theo,
Quay trở lại,
Chứng kiến.
Nếu bạn thấy trống rỗng,
Thấy màu đen,
Màu trắng,
Lùi lại,
Hỏi cái gì đang chứng kiến,
Trạng thái trống rỗng này,
Trạng thái lâng lâng này,
Ta không thể nào là những thứ mà ta chứng kiến.
Chứng kiến cảm xúc,
Hình ảnh.